Chương 1: Lần đầu thất thủ"Mami, đây là cái gì vậy?"Tề Thiên Vũ vừa hỏi vừa dùng đôi bàn tay nhỏ bé nâng một viên ngọc màu trắng.

Bạn đang xem: Đạo tình phần 2

Nhìn kĩ, có thể thấy nó được chế tác vô cùng tinh xảo, hoàn toàn không phải vật bình thường.Ly Tâm "À" 1 tiếng rồi dùng giọng không nhanh, không chậm trả lời:"Là Dạ Minh... Á, cái gì? Dạ Minh Châu?"Nói ngừng Ly Tâm nghiêm mặt "Đây không phải đồ chơi, nhỏ mau đưa đến mẹ.""Không phải đồ chơi thì con mới muốn. Mẹ đã thấy nhỏ chơi đồ xe pháo tăng đạn pháo tuyệt mấy cái gọi là siêu nhân chưa? Hừ"Nói xong, Tề Thiên Vũ còn đặc biệt coi thường thường hừ lạnh một cái.Suy đi nghĩ lại quả thực từ nhỏ Tề Thiên Vũ đã không đặc biêt thích thứ đồ nào. Bé của Tề tuy không lạnh lùng, tàn khốc nhưng cũng biến thái giống anh ta. Nhưng mà đây là Dạ Minh Châu cô vào hiện ra tử mới có được. Nghĩ vậy, Ly Tâm liền giơ tay:"Mẹ đã bảo không được là không được. Trả đây!""Con không trả!" Tề Thiên Vũ bướng bỉnh"Có trả không?""Không!"Tề Thiên Vũ nói bằng giọng quả quyết làm Ly Tâm giận tím mặt. Nói xong, cậu bé còn xoay về phía Ly Tâm làm mặt quỷ rồi chạy biến đi."Tề Thiên Vũ, đứng lại mau, mẹ cho con đi châu Phi làm người rừng bây giờ."Nói rồi Ly Tâm đuổi theo bé trai, cô không tin bao nhiêu hoạn nạn cô đều vượt qua lại không đuổi được đứa con nít 3 tuổi. Nhì mẹ bé chạy qua chạy lại quả là chẳng còn ra thể thống gì nữa. ThiênVũ chạy vòng vòng qua cái bàn, Ly Tâm không đuổi được, cô tối xầm mặt, đứng giậm chân tại chỗ. Đúng lúc đó Phong Vân Wiliam đi vào, nhìn thấy bộ dạng này của Ly Tâm, cậu ôm bụng cười nắc nẻ. Tứ Ưng đi vào báo cáo công việc với Tề Mặc thấy vậy cũng không kém gì Phong Vân. Ngay cả Tề gia xưa nay được gọi là không có cảm xúc, lạnh lùng như hàn băng vậy mà đuôi mắt cũng ẩn hiện ý cười. Ly Tâm thấy vậy càng tức giận hơn, lớn tiếng:"Viên Dạ Minh Châu này là ân nhân cứu mạng của lão đại các người đấy, còn không mau giúp."Nghe thấy từ "lão đại" Tứ Ưng cùng người của Tề gia nghiêm nghị hẳn nhưng riêng Phong Vân thì vẫn ôm bụng cười như một tên điên đến nỗi chảy nước mắt. Tứ Ưng ngẫm lại. Đúng là lúc ở vào kim tự tháp nếu không có Dạ Minh châu thì lão đại của bọn họ chưa chắc còn sống đến ngày hôm nay. Chuyện này là Khúc Vi kể mang lại Lập Hộ, Lập Hộ kể lại cho bọn họ. Tức thì lập tức Hắc Ưng lên tiếng: "Lập Hộ, có nhiệm vụ". Đầu dây bên cơ vang lên tiếng trả lời:"Đừng đùa, tôi đang đại tiện!"Nghe tiếng Lập Hộ trả lời, Phong Vân càng cười lớn hơn:"Hắc... Ưng, anh còn... Phiền người... Ta làm đại... Sự... Hahaaaa!"Hắc Ưng nhăn mặt. Nhưng không hổ danh là người của Tề gia đã từng trải qua huấn luyện địa ngục, ngay lập tức sau đó cả năm người cùng "bày trận địa" đứng bao quanh bàn, nhưng Tề Thiên Vũ cũng là một con cáo, cậu bé chui xuống gầm bàn rồi nhanh chóng chạy ra ngoài cửa. Bốn người đuổi theo, Ly Tâm ở lại giận dữ nói với Phong Vân:"Cũng tại em hết!"Sau đó cô chạy biến. Đúng vậy, nếu Phong Vân không cười giống tên hâm như thế tê thì cậu có thể chặn nốt đường ra của Thiên Vũ. Hoặc lúc Thiên Vũ chạy ra ngoài cửa với thực lực của Phong Vân thì cũng thừa sức bắt được. Thiên Vũ chạy được một quãng lập tức đụng phải Khúc Vi. Nó vòng qua, núp sau lưng ông, trưng ra khuôn mặt đáng thương đến mức ai nhìn cũng hận không thể cắn một cái"Ông Tiểu Vi, mọi người bắt nạt cháu!""Sao vậy?"Khúc Vi bế Tề Thiên Vũ vừa chạy tới lên tiến về phía Ly Tâm."Chú à, chú xem, nó dám lấy Dạ Minh Châu."Nghe ba từ Dạ Minh Châu, Khúc Vi sửng sốt: "Cái gì? Cháu quả thực to gan."Thiên Vũ thấy mình yếu thế, ngoan ngoãn giơ đôi bàn tay bé xíu ra, vào đó có một viên ngọc màu trắng rất đẹp, rất tinh tế. Ngay lập tức, Khúc Vi cướp lấy, cười giả lả với Ly Tâm:"Cho chú một viên đằng nào cháu vẫn còn! Cháu xem, chú vất vả như vậy, còn bị thương mà không lấy được chiến lợi phầm nào. Cái mặt nạ bằng vàng tê cháu cướp mất thì đã đành nay lại giấu nốt Dạ Minh Châu. Cháu thử hỏi chú làm sao đối mặt với..."Khúc Vi cứ thao thao bất tuyệt. Ai nhìn vào chắc chắn sẽ tưởng đây là tên lừa đảo chứ không phải là cậu của bá chủ giới hắc đạo - Tề Mặc."Không được, cái tê mất rồi, là lúc ở Ai Cập." Ly Tâm một câu liền đánh gãy lời của Khúc Vi"Đáng tiếc, đáng tiếc" Khúc Vi suýt xoa, thứ hàng cực phẩm này không phải chỉ cần tài lực là sở hữu được mà còn cần có vận khí. Khúc Vi nuối tiếc trả lại Ly Tâm, xong ông còn hỏi:"Tiểu Ly Tâm" tại sao lại có kí hiệu cỏ bốn lá?Ly Tâm hiểu là ông muốn nói đến kí hiệu được khắc trên Dạ Minh Châu, cô cấp tốc miệng trả lời:"Là cháu khắc vào, đánh dấu nó đã qua tay cháu. Lúc đó còn ở trong kim tự tháp, viên bị mất kia cũng có."Thiên Vũ tò mò vì sao nãy giờ mình chơi mà không thấy. Thực ra chữ cơ vốn rất nhỏ, cùng lắm là bằng một nhỏ kiến, có khi còn nhỏ hơn nên đương nhiên Thiên Vũ không thấy.***" Làm nhiễu tín hiệu đã hoàn tất!" Người phụ nữ mặc bộ đồ màu đỏ nhãn hiệu Etro lẩm bẩm. Sau đó cô nhanh chóng đứng dậy tiến về phía chiếc hộp kính, nơi đặt một viên ngọc màu trắng. Liếc mắt một cái không khỏi bị nó cuốn hút. Cái này chắc chắn là giá trị liên thành, đáng tiếc rơi vào tay cô, nó không đáng giá một xu. Tùy Tâm nhấc tấm kính ra, cầm viên ngọc lên mỉm cười: "Hừ, cuối cùng cũng sở hữu được viên Dạ Minh Châu trong truyền thuyết". Thứ này bất cứ người nào đam mê đồ cổ đều muốn sở hữu, vào đó bao gồm cả Ly Tâm. Có lần, ở một vụ đấu giá có món hàng này, Ly Tâm đã kéo cô bằng được từ châu Á cất cánh qua châu Âu để thâm nhập tranh đoạt Dạ Minh Châu. Đáng tiếc, người đàn ông rao bán lại là lừa đảo. Đương nhiên, không cần Ly Tâm ra tay, ông ta tuyệt không có kết cục tốt đẹp.Đạt được mục tiêu, người phụ nữ cấp tốc chóng tiến ra phía cửa, thật không may, gió từ cửa sổ lùa vào làm vạt áo cô bay lên chạm vào bộ phận cảm biến (đồ chống trộm tiên tiến nhất thế giới, chỉ cần một xúc tác rất nhỏ cũng bị phát hiện) làm nó kêu ing ỏi. Tùy Tâm lẩm bẩm "chết tiệt" rồi cấp tốc chân nhảy ra cửa sổ.

Xem thêm: Ứng Dụng Làm Phim Hoạt Hình Miễn Phí Và Trả Phí, Top 11 Phần Mềm Làm Phim Hoạt Hình Chuyên Nghiệp

"Bụp" Một tiếng động nhỏ phát ra, cô gái tiếp đất nhẹ nhàng, có thể thấy thân thủ của cô không tồi. Cô cấp tốc chóng chạy về phía đường lớn. Vì sao lại là đường lớn? Vì ở đó có nhiều xe, thứ nhất có thể dễ dàng lẩn trốn, thứ nhì tránh trường hợp cô xuống Diêm Vương báo danh không ai phát hiện, đến vài ngày sau xác thối rữa, cô có chết cũng phải bật dậy than trách số phận. Vừa chạy được vài bước, có tiếng súng ở phía sau, Tùy Tâm cấp tốc chân né sang một bên. Chạy một quãng dài trong làn mưa đạn, rất tốn sức vì vừa phải chạy, vừa phải dựa theo gớm nghiệm chôm chỉa nhiều năm nghiêng bên này ngả bên kia để tránh đạn. Khi sắp không trụ nổi, cô gái thấy một đoàn xe cộ tiến tới, đằng sau tiếng sũng cũng yên bặt, cô chặn chiếc xe cộ đầu tiên cấp tốc chóng chui vào. Bên ngoài, giọng của Phương Tuấn Kỉ lạnh lùng vang lên:"Không sớm thì muộn cô ta cũng phải chết, chỉ đáng tiếc Dạ Minh Châu bị rơi vào tay Lam Bang."Lúc này, Phương Tuấn Kỉ thấy vào đầu mình chợt lóe lên một ý nghĩ. Bộ đồ màu đỏ nhãn hiệu Etro nổi tiếng...Cô gái mặc bộ đồ đỏ lúc này mới hoàn hồn lại, quay sang nhìn người ngồi cạnh mình bất giác cảm thấy sởm tua ốc. Người đàn ông đó có một khí chất khiến người ta vừa cảm thấy mê hoặc sau đó lại lạnh toát sống lưng lúc nhìn thấy nụ cười yêu mị của anh ta. Lam Tư nhìn cô gái đánh giá. Không xinh cho lắm nhưng khiến người ta vừa nhìn lại muốn nhìn lại lần nữa. Nhìn người con gái này anh cảm thấy quen, anh lục lại trí óc mình thì phát hiện ra một sự thật rất thú vị. Cô gái này là siêu trộm lừng danh Mộc Tùy Tâm, cũng là người chị gái mà bấy lâu ni phu nhân của Tề Mặc muốn tìm cũng không thấy, ai ngờ anh lại có diễm phúc gặp được vận may này. Sở dĩ Lam Tư biết đây là Tùy Tâm vì có lần quá lo lắng đến Tùy Tâm, sợ chị gái có chuyện nên cô đã nhờ Thiên Vũ đưa cho anh tấm ảnh Mộc Tùy Tâm mặc bộ đồ đỏ sáng chói. Thấy người đàn ông ngồi bên cạnh chiếu đôi mắt yêu mị vào mình, Tùy Tâm không khỏi cảm thấy khó chịu, cô nhíu mày. Lam Tư cũng nhíu mày, bạc môi lạnh lùng nói nhị chữ "Bẩn xe". Theo phản xạ, Tùy Tâm nhìn xuống chân, cô bị thương ở chân, hiện giờ đã bị chảy rất nhiều máu. Lúc nãy vì lo lắng cho tính mạng, không có thời gian lo lắng đến cái chân, giờ an toàn rồi, cô mới cảm thấy đau buốt nhưng cố kiềm chế lại vì thấy vị kia giơ tay ra:"Siêu trộm Mộc Tùy Tâm, có diễm phúc được gặp cô."Tùy Tâm hoảng hốt, sao anh ta biết cô, cô có cảm giác mình sắp bị đưa vào hang cọp nhưng tâm lí của một siêu trộm nhắc nhở cô phải điềm tĩnh."Tại sao anh biết tôi?"Người kia không nói gì nhưng lại nở một nụ cười yêu mị làm cô càng sợ hãi hơn. Lúc này cái chân Tùy Tâm tê buốt như có hang ngàn mũi kim đâm vào, sau đó trước mắt tối sầm lại. Cô cấp tốc chóng lịm đi.***
Mộc Tùy Tâm tỉnh dậy, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng hầu như toàn màu xanh dương, nhưng nó không có lại mang đến cô cảm giác sáng sủa, thanh thoát mà rất lạnh lẽo. Cô bất giác rùng mình. Trong đầu vừa xuất hiên ý định chạy trốn, một giây sau ý tưởng cô vừa nghĩ ra bị dập tắt ngay trong trứng lúc cô liếc xuống cái chân bị băng trắng toát. Tùy Tâm thở dài, đúng lúc đó cửa phòng bật mở, một người đàn ông đầy khí chất bước vào. Lại là anh ta, người đàn ông có nụ cười đáng ghét. Lam Tư lên tiếng:"Mộc Tùy Tâm, cô nên an phận đi, Mộc Ly Tâm đang trong tay tôi."Không ngoài dự đoán của Lam Tư, mặt Tùy Tâm lập tức xám ngoét, cô gằn giọng:"Anh dám làm gì em ấy, tôi sẽ không tha mang đến anh!""Với sức lực của cô ở Lam bang thì làm được gì. Ở đây, cô không bằng một con kiến, hơn nữa chân lại bị thương thì làm cách nào có thể..."Lam tư cố tình nói mập mờ ý anh ta nói cô không bao giờ có thể nhìn thấy mặt Ly Tâm chứ chưa nói đến việc cứu người rồi chạy thoát."Cái gì? Lam Bang?"Tùy Tâm chửi thầm, ai cũng biết vào giới hắc đạo Tề gia uy danh bốn phương nhưng còn có Lam Bang là tổ chức à không, là gia tộc hắc đạo duy nhất xứng tầm với Tề gia "Vậy chẳng lẽ anh là Lam Tư?""Tôi thích người thông minh."Làm siêu trộm bao nhêu năm, cô cũng có tài giống Ly Tâm là biết nhìn sắc mặt của người khác, biết suy nghĩ xem hoàn cảnh này nên làm thế nào để đạt được lợi ích. Ngay lập tức lập tức cô chũm đổi thái độ, cười nịnh nọt:"Lam lão đại, xin anh chiếu cố cho."Lam tư lạnh lùng "Thu lại nụ cười của côđi."***Tề Thiên Vũ cúi đầu, trước mặt cậu bé là hình ảnh Tề Mặc đang rất giận giữ quát:"Không phải tía đã nói rồi sao, con không được phép trèo ban công để vào phòng bố mẹ một lần nữa." Tề Mặc cười nguy hiểm."Hay là muốn đi Châu Phi làm người rừng?"Tề Thiên Vũ rất mẫn cảm với câu này. Ngay lập tức cả ngã đau đến đâu cậu bé cũng không khóc nhưng nghe thấy lời đe dọa của Tề Mặc lại oe oe ăn vạ, chạy tới bên Phong Vân nũng nịu:"Chú xinh đẹp, cha ăn hiếp con. Mau đưa nhỏ đi."Tuy câu nói của Thiên Vũ mập mờ nhưng Phong Vân hiểu ý của cậu bé muốn qua Lam Bang, ở với Lam Tư. Phong Vân thở dài liên tục, cuối cùng cũng chịu mở miệng:"Phải coi ai tê có đồng ý không đã!"Thiên Vũ lập tức chạy qua, sà vào long Ly Tâm, bàn tay xoa xoa vào mặt cô lấy lòng. Ly Tâm hiểu ý."Thôi được, coi như qua bên đó tự kiểm điểm lỗi."Nhưng vào lòng cô lại nghĩ Tề Mặc chắc chắn đang có ý này. Tề Thiên Vũ đi, Tề Mặc càng dễ dàng hành động mà không sợ ai đó quấy rầy. đàn ông vừa rời khỏi, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy dạ dày cuộn lên, lập tức muốn ói. Cô bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh. Ở ngoài Tề Mặc nở một nụ cười hiếm hoi. Lập Hộ lẩm bẩm "Lẽ nào..." còn Tứ Ưng mặt lập tức chuyển màu: trắng bệch, rồi xám ngoét và dừng lại ở tím tái. Bao nhiêu năm đối mặt với cái chết họ đều không sợ, chỉ sơn chuyện này. Ly Tâm mà có thai, nhất định bọn họ sẽ bị cô hành hạ đến thừa sống thiếu chết. Phong Vân nói với Thiên Vũ:"Cháu ngoan, chuẩn bị có em."Thiên Vũ lập tức trở mặt "Vậy cháu không đi nữa"Câu nói vừa dứt, tiếng nói bá đạo của Tề Mặc vang lên: "Không được."Tề Thiên Vũ biết không thể nỗ lực đổi được ý cha, liền cảm thấy hối hận. Cái gì mà quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy. Cái gì mà nhất ngôn cửu đỉnh... Cậu bé nhíu mày, ngoan ngoãn về phong chuẩn bị hành lý để "lên đường tới nhà vợ". Lúc đó Ly Tâm mặt trắng bệch như tờ giấy bước ra, mặc dù vậy vẫn cười. Cô biết mình lại chuẩn bị có thêm một tiểu quỷ, cô quét ánh mắt thâm hiểm qua năm người đang lo lắng rồi chậm rãi tiến vào lòng của Tề Mặc. Anh bất giác vuốt tóc cô, giọng nói ôn nhu cất lên:"An phận là chủ mẫu đi"Tin tức này nhanh chóng lan truyền cả giới Hắc đạo nhưng người nào đó bị giam cầm ở đại bản doanh của Lam bang vẫn không hề hay biết. Bọn họ (gia tộc hắc đạo) vẫn còn nhớ ơn cứu mạng của Ly Tâm nên nhanh chóng gửi rất nhiều đồ bổ cho cô. Nhiều người đến thăm Ly Tâm nhưng đáng tiếc đừng nói đến Ly Tâm, ngay lập tức cả Hoàng Ưng hoặc Hồng Ưng cũng không nhìn thấy mặt.